Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2016

"Cái gối Cố Hải vô tình chạm qua, bên trong vẫn còn chiếc áo đồng phục năm nào của Cố Hải. Tám năm trước Bạch Lạc Nhân rời khỏi nhà, cái gì cũng không mang theo, chỉ mang theo chiếc áo đồng phục đã phai màu này. Mỗi ngày gối lên nó, đều tựa như gối lên lồng ngực Cố Hải, như có như không nhịp tim đập khiến cậu ngủ kiên định hơn." Muốn khóc :)

Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2011

:)

Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay.

Nhân thế

Khúc nhạc Phú Quang trầm bổng khiến không gian lặng đi trong ồn ào phố xá, những đôi mắt đỏ hoe, những gương mặt trầm lắng hiếm hoi của một số người bạn vốn lúc nào cũng nghịch tưng bừng. Rồi đêm cũng về trên những con phố dài. THu chưa qua nhưng vẫn còn nhớ những ngày tháng năm.
Trong những năm tháng về sau, không còn giấc mơ nào đẹp hơn giấc mơ "phượng trên trời“. Từ ấy nỗi nhớ phượng đỏ tuổi học trò trở thành nỗi nhớ nhung của kẻ đang đứng nơi hang tối trong huyền thoại Platon, đã một lần nhìn ra hạnh phúc, chân lý, nên mãi mang theo trên quãng đường nhân thế…

Anh có thích nước Mỹ không?

Anh có thích nước Mỹ không - Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa-những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta...

Thực ra con người sống trên đời này sớm muộn gì cũng sẽ già đi. Nguyễn Nguyễn, chỉ có cậu, chỉ có tuổi xuân của cậu mãi mãi bất hủ.

Thứ Tư, 4 tháng 5, 2011

Thứ Tư, 18 tháng 8, 2010

Tìm về bến nước ngày xưa....

Tìm về bến nước ngày xưa....

Tiếng ngân nga ai ca sao dịu ngọt.....