Hiển thị các bài đăng có nhãn lạnh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn lạnh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2009

[Ấm nồng] Entry for January 27, 2009




Ấm nồng

Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vầng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô

Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời

Anh cứ là anh thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục đầu quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.

So we'll go no more a-roving
So late into the night,
Though the heart be still as loving,
And the moon be still as bright.

For the sword outwears its sheath,
And the soul wears out the breast,
And the heart must pause to breathe,
And Love itself have rest.

Though the night was made for loving,
And the day returns too soon,
Yet we'll go no more a-roving
By the light of the moon.



Thứ Năm, 15 tháng 1, 2009

Entry for January 15, 2009




(Mờ ảo một tí)

Chạy đi đâu bây giờ?

Từ nay đến hết thứ 7 không đi làm nữa. Nghỉ thôi cho nó lành, đỡ mệt mỏi.

Những ngày này vẫn muốn lao đầu vào ôn tập, luyện đủ thứ cho cái đợt thi gần kề. Nhưng các tình yêu cũng biết đấy, khó mà vào trong những ngày có không khí cận kề Tết như lày lắm. Chán lắm ý. Làm sao bây giờ chứ?

Những ngày này muốn có thêm ít tiền để chi cho một số thứ, nhất là vé xe, ôi vé xe, và tất nhiên mua ít thứ nào đó cho má và family. Ôi, tiền ơi, anh yêu em! :)).

Chiều mai phải "đi tết", có thể có một buổi tối nào đó trong tuần này đi gặp và tất nhiên sẽ lôi về một cục ;)). Khi đó, ta tha hồ vung tay quá "trời" :)). Oap chờ nhé, có khi ta lại gặp nhau lần 3 đấy B-)

Ơ, em Ngọc đi đâu cả ngày nay ý nhỉ :-w

Vẫn rối ren, lu bu cái Tê Lờ Bế Ù. Bao giờ đây? Để em còn đặt vé về với Quảng Ngãi thân yêu chứ?

Ngày Tết. Ngày của sự đoàn tụ :)

----

Em xa anh trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ

Biển vẫn thấy mình dài rộng thế

Xa cánh buồm một chút đã cô đơn

Gió âm thầm không nói

Mà sao núi phải mòn

Anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím

Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay anh chẳng đến

Dù sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh.

Thứ Sáu, 2 tháng 1, 2009

Entry for January 02, 2009

K đc hành ca bài ca chia ly. Ht mái tóc trong chiu đông ngược gió. Ch đi chi hi cây mùa lá đ. Cánh chim chiu biết my no thiên di...

Thoáng heo mây mùa đông đã sang ri ph khuya vng người
Bi
ết xa em mùa đông ph thêm bun gió bc mưa phùn

Quên đi nh
ng chuyn ngày xưa

Đ
ng nhc em thêm đau lòng

Nh
ưng anh yêu thương vn còn

Trong anh v
n còn


Mùa đông không bi
ết hát nhng bài tình ca biết yêu

Là nh
ng tiếng mưa phùn rơi ngp ngng

Mùa đông không bi
ết hát nng thanh gn nhau biết yêu

Là nh
ng lúc đt lìa cách xa


Bi
ết xa anh nim vui mt theo ri tháng năm không đi

Bi
ết heo mây mùa đông rt lnh lùng gió mưa vô chng

Quên đi nh
ng chuyn tình xưa đ biết s không bao gi

Nh
ưng anh yêu thương vn còn tháng năm vn còn


Mùa đông không bi
ết hát nhng bài tình ca biết yêu

Là nh
ng tiếng mưa phùn rơi ngp ngng

Mùa đông không bi
ết hát nm tay gn nhau biết yêu

Là nh
ng lúc đt lìa cách xa


R
i mùa đông s đi
qua
M
ưa phùn gió bc s qua

R
i mùa đông s qua đ ta mong đi


Mùa đông không bi
ết hát nhng bài tình ca biết yêu

Là nh
ng tiếng mưa phùn rơi ngp ngng

Mùa đông không bi
ết hát nm tay gn nhau biết yêu

Là nh
ng lúc đt lìa cách xa

Em mong tình em, s như cuc đi tr mãi...

Chủ Nhật, 28 tháng 12, 2008

Entry for December 28, 2008




Tình hình là nó như thế này.

Hôm qua tớ post cái bức thư Cưới em nha anh Tèo lên, có khi nhiều người thấy lạ lắm nhỉ. Nó chỉ là một trong số loạt bài Chuyện thường ngày của Báo Tuổi trẻ online ấy mà. Tớ thì có biệt danh là Quang Tèo nên có lần cụ Long lấy bức thư đó đưa lên diễn đàn chọc tớ :)). Ôi, giá mà có người thực sự viết thư xin tình yêu của tớ như thế nhỉ ;)).

Lạnh. Nghe giang hồ đồn sẽ lạnh như thế này và hơn thế nữa đến ngày 03/01/2009 cơ. Đã thế lại còn mưa, sương mù nữa chứ. Ôi, sáng sớm mở cửa ra mà ko biết là đang mưa hay chỉ có sương nữa, trắng xoá. Nước thì cứ nhỏ tong tong từ trên xuống. Lật đạt cầm ô thì hoá ra, tiên sư nhà chúng nó, giặt đồ phơi đồ ít ra cũng phải vắt cho kỹ chứ, cứ để thế mà đưa lên dây phơi à, làm đồ của mình phơi ở tầng dưới cũng ướt sũng theo. Thế này thì bao h mới khô? :-w. Đúng là bọn ngu lâu dốt bền =)).

Thi cử không ra gì hết trơn. Không học gì. Mà có môn cũng chả có gì để học (vở ko, giáo trình ko,...). Kệ. Đến đâu thì đến! Còn 4 môn nữa thôi. Xong rồi thì làm gì nữa, có trời mới biết :))

Hình như. Có cảm giác là đã coi mình như có cũng đc mà ko có cũng đc thì phải. Thấy im suốt. Mess cũng chỉ qua loa, còn đòi nấu cơm, mời cơm nữa chứ.... Thực ra ý, tớ đã coi như không có rồi. Vì cơ bản ko ai muốn nghĩ đến một người ích kỷ và hời hợt nữa :)

Proud of you
Love in your eyes
Sitting silent by my side
Going on Holding hand
Walking through the nights
Hold me up Hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind
I can fly
I''m proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I''m proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky
Stars in the sky
Wishing once upon a time
Give me love Make me smile
Till the end of life
Hold me up Hold me tight
Lift me up to touch the sky
Teaching me to love with heart
Helping me open my mind
I can fly
I''m proud that I can fly
To give the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I''m proud that I can fly
To give the best of mine
The heaven in the sky
Can''t you believe that you light up my way
No matter how that ease my path
I''ll never lose my faith
See me fly
I''m proud to fly up high
Show you the best of mine
Till the end of the time
Believe me I can fly
I''m singing in the sky
Show you the best of mine
The heaven in the sky
Nothing can stop me
Spread my wings so wide

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2008

Entry for November 29, 2008




Lạnh quá!
Đã tự nhủ rằng sẽ cố gắng hết sức, kiềm chế all cảm xúc cho dù có bị đẩy đến đâu đi nữa...
Rắc rối và mệt mỏi!

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2008

Entry for February 12, 2008




Chiều nay đi cùng với má thăm cô giáo cũ.
Người thầy đã dạy cho mình những con chữ đầu tiên của đời học sinh, nhẹ nhàng và ân cần, đầy ân tình lắm. Bao nhiêu năm rồi, à không, chỉ hơn 2 năm rồi mình chưa về thăm lại cô...Sững sờ, căn bệnh quái ác đã làm mình suýt không nhận ra cô. Cô vẫn từ tốn, ân cần bên thầy - người chồng - người bạn đời của mình cùng ra đón 2 má con mình. Một cảm giác thật ấm áp. NHững kỷ niệm xưa lại hiện về, xen lẫn những giọt nước mắt chợt lăn trên gò mà gầy gò. Cô cũng là đồng nghiệp với má, coi nhau như chị em,...
Có những giá trị xưa cũ đến gờ vẫn còn vẹn nguyên, trường tồn cùng với thời gian. Cho dù bụi đã phủi mờ nhưng cái tâm vẫn sáng, vẫn nóng...Cao quý lắm nghề nhà giáo, cuộc đời dẫu không phú quý nhưng vẫn "sang", vẫn đơn giản đến rạng ngời...
Nhưng có những điều ngẫm lại mà thấy hơi quặn lòng. Chờ ư, đợi ư, sẽ chẳng bao giờ có thể quay trở lại. Những người bạn ngày xưa hồn ở nơi nao?

Chợt nhớ đến những vần thơ của một đứa bạn:

"Viết tặng cô vần thơ
Khi đêm về yên ả
Đất nước quê hương tháng ngày vất vả
Mỗi đời người như một khúc dân ca"

Quê nhà ngày càng lạnh, hôm nay 14 độ cơ đấy. Tết mà, lạnh thì cũng lắm vui nhưng cũng lắm buồn nhỉ. Chợt một cơn gió thoảng qua tuy nhẹ mà như dồn dập từ trong tim, lòng tôi lại nhớ đến những điều thầm kín vốn đã ngủ quên trong lòng mình, giờ lại trỗi dậy đến nao lòng. NHững điều xưa cũ vốn như một khúc ca, lúc ai oán, lúc rạo rực. Tất cả đều vĩnh cửu. Con người ta đã chôn giấu quá lâu bản thân mình ở đâu đó, rồi có lúc lại sực nhớ. Trong bóng đêm tôi về...

Hà Nội có lẽ vẫn lạnh nhỉ. Nhưng mình vẫn náo nức để ra, để nhớ...