Hiển thị các bài đăng có nhãn tết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tết. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2009

Về những chuyện đã qua và cảm xúc còn sót lại!




Không biết từ khi nào đã viết blog theo cái kiểu đánh số. Thấy thì gọn nhẹ, nhanh chóng thật đấy, dưng mà thấy nó không giống mình chút nào. Thôi kệ, thời gian này cũng không có quá nhiều thời gian dành cho những phút vụn vặt, cho nên, vẫn tiếp diễn như thế, nghĩa là vẫn đánh số cho entry của blog, hie hie.

1. Người ta vẫn nói rằng những chuyến đi dài làm ta thấy được nhiều điều hơn, có cả điều rất đỗi bình thường mà cũng rất thân quen. Nó làm ta lội ngược dòng tâm tưởng trở về với quá khứ đã xa xôi. Chuyến đi về quê nào cũng thế, đầy tâm trạng với chặng đường dài gần 1000km. Năm nay, có sự lạ hơn đấy. Mang theo những cảm xúc cuối cùng còn sót lại. Tự cảm nhận rằng, chỉ một khoảng thời gian nữa thôi là sẽ trôi đi mãi. Chắc chắn là như thế!

2. 2 tuần với những sự im lặng, không gặp gỡ nhiều. Vẫn những công việc cũ, không tên. Lau dọn nhà cửa từ trên xuống dưới, mua hoa tết, đèo má đi chợ, nấu nướng, dọn dẹp, cúng bái,… 30 tết, sau khi làm thịt xong một đống chén bát dĩa, giặt một đống đồ cho gia đình là đúng 23h30, nước máy cũng vừa báo hết sạch, nhưng đến 24h máy bơm lại chạy ầm ầm. Xong, đi ngủ cho được việc. Thế đấy, năm nay như thế đấy. Nhưng, cũng còn đỡ hơn những năm trước, vì dù sao cũng thấy vui với bản thân mình.

3. 2 tuần, tự giam mình trong nhà. Thời gian này thấy cần suy nghĩ khá nhiều điều nên không muốn gặp ai cả, rất hạn chế. Con người thật lạ kỳ. Nó khiến cho bao điều phiền toái đến, nhưng vẫn kệ chúng, kệ. Cái quá khứ tốt đẹp của một thời cắp sách đến trường đã qua rồi, bây h chỉ còn lại sự suy vong và lụi tàn. 12A và 4H liệu có còn, Mai hồng liệu có còn viết mail cho răng khểnh nói về cái thiếu của cuộc sống hiện tại nữa không? Không, và chúng ta cũng ko thể sống hết mình cho nhau như những ngày ấy. Đã qua rồi thì cho qua đi thôi. Điều cơ bản là có muốn hiểu, muốn rộng lượng và cảm thông hay không mà thôi. Đơn giản vậy thôi nhưng mấy ai hiểu được?

Hình như ba má và mọi người ở nhà xì tin hơn thì phải. Có hôm đang ngái ngủ trong nhà mà nghe bên ngoài phòng khách ba má đang bàn chuyện Lương Mạnh Hải và Tăng Thanh Hà với mấy chú hàng xóm :)), rồi lại đề cạp đến Đẹp từng cm, ba mình khen "đẹp thế" =))

Về nhà được xem lại bộ film Hướng nghiệp của SG. Hồi kia xem film này thích kiểu xây dựng cốt truyện kịch tính, đan chéo sự kiện và tính cách, đặc biệt, nó đúng chất "hướng nghiệp" cho những đứa còn trẻ thơ như mình. Bây h xem lại, thấy cái nghề luật nó cũng chiếm kha khá dung lượng film. Thấy sợ, thấy hứng thú và thấy cũng nhiệt huyết tuôn chảy trong con tim mình. Má nhắc một câu: "làm gì thì làm, liệu còn đường mà về quê đấy nhé". Hơn hết, nó là những toan tính có chút tình người mà thôi. Âu cũng là lẽ thường tình. Cũng đã quyết định cho cái gọi là tương lai gần và xa. Cuối cùng thì ta về ta tắm ao ta mà thôi, đúng không nhỉ. Cho nên, cũng chỉ còn mấy tháng ngắn ngủi ở nơi có những ngày lạnh này mà thôi.

4. Có bao giờ hoa chưa nở mà đã tàn không?

Thứ Tư, 28 tháng 1, 2009

[When we two parted] Entry for January 28, 2009





When we two parted
In silence and tears,
Half broken-hearted
To sever for years,
Pale grew thy cheek and cold,
Colder thy kiss;
Truly that hour foretold
Sorrow to this.

The dew of the morning
Sunk chill on my brow—
It felt like the warning
Of what I feel now.
Thy vows are all broken,
And light is thy fame:
I hear thy name spoken,
And share in its shame.

They name thee before me,
A knell to mine ear;
A shudder comes o'er me—
Why wert thou so dear?
They know not I knew thee,
Who knew thee too well:
Long, long shall I rue thee,
Too deeply to tell.

In secret we met—
In silence I grieve,
That thy heart could forget,
Thy spirit deceive.
If I should meet thee
After long years,
How should I greet thee?
With silence and tears.

Thứ Ba, 27 tháng 1, 2009

[Ấm nồng] Entry for January 27, 2009




Ấm nồng

Xin anh đừng là mây bay
Suốt đời em không với tới
Xin anh đừng là con suối
Bởi nguồn sẽ đổ về sông

Xin anh đừng là vầng đông
Cho em chói loà đôi mắt
Xin anh đừng là khoảnh khắc
Để rồi tan biến hư vô

Anh đừng là ngôi nhà to
Để em đi qua ngần ngại
Anh đừng là bờ là bãi
Đổi thay dâu bể cuộc đời

Anh cứ là anh thế thôi
Ấm nồng vòng tay thân thiết
Nơi em gục đầu quên hết
Khổ đau cơ cực đời thường.

So we'll go no more a-roving
So late into the night,
Though the heart be still as loving,
And the moon be still as bright.

For the sword outwears its sheath,
And the soul wears out the breast,
And the heart must pause to breathe,
And Love itself have rest.

Though the night was made for loving,
And the day returns too soon,
Yet we'll go no more a-roving
By the light of the moon.



Thứ Năm, 15 tháng 1, 2009

Entry for January 15, 2009




(Mờ ảo một tí)

Chạy đi đâu bây giờ?

Từ nay đến hết thứ 7 không đi làm nữa. Nghỉ thôi cho nó lành, đỡ mệt mỏi.

Những ngày này vẫn muốn lao đầu vào ôn tập, luyện đủ thứ cho cái đợt thi gần kề. Nhưng các tình yêu cũng biết đấy, khó mà vào trong những ngày có không khí cận kề Tết như lày lắm. Chán lắm ý. Làm sao bây giờ chứ?

Những ngày này muốn có thêm ít tiền để chi cho một số thứ, nhất là vé xe, ôi vé xe, và tất nhiên mua ít thứ nào đó cho má và family. Ôi, tiền ơi, anh yêu em! :)).

Chiều mai phải "đi tết", có thể có một buổi tối nào đó trong tuần này đi gặp và tất nhiên sẽ lôi về một cục ;)). Khi đó, ta tha hồ vung tay quá "trời" :)). Oap chờ nhé, có khi ta lại gặp nhau lần 3 đấy B-)

Ơ, em Ngọc đi đâu cả ngày nay ý nhỉ :-w

Vẫn rối ren, lu bu cái Tê Lờ Bế Ù. Bao giờ đây? Để em còn đặt vé về với Quảng Ngãi thân yêu chứ?

Ngày Tết. Ngày của sự đoàn tụ :)

----

Em xa anh trăng cũng chợt lẻ loi thẫn thờ

Biển vẫn thấy mình dài rộng thế

Xa cánh buồm một chút đã cô đơn

Gió âm thầm không nói

Mà sao núi phải mòn

Anh đâu phải là chiều mà nhuộm em đến tím

Sóng có nghĩa gì đâu nếu chiều nay anh chẳng đến

Dù sóng đã làm em nghiêng ngả vì anh.

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2008

Entry for February 07, 2008

Một khúc giao thừa lặng lẽ...
Những ngày tết đang dần trôi qua....
Bình yên một thoáng môi mềm...